đồng tháp mười cò bay thẳng cánh

đồng tháp mười cò bay thẳng cánh

cánh Biên Tập: Đại Y Sư thẳngThiên Thiên đi đến bên cạnh Lý Cáp nhẹ giọng hỏi. cánh Dương Cận lập tức vỗ một tát ngay lên đầu công tử kia, tiếng vang như tiếng vỗ dưa hấu, không ít người đi đường xung quanh dừng lại xem. bay“Ba!” Một cái ghế bay đến, trực tiếp đập vỡ hành lang gỗ đem ả kỹ nữ đập bay trở ngược vào trong phòng, ngay cả la cũng không kịp kêu lên một tiếng lập tức ngất ngay tại đương trường. mườiLý Cáp lúc này chuẩn bị kể chuyện xưa cho các nàng nhưng mà hắn biết kể chuyện gì đây? Thôi thì kể Thủy Hử, một trong tứ đại danh tác kiếp trước vậy. Chúng nữ vốn thích nhất nghe hắn kể chuyện xưa, sẵn sàng ngồi nghe mấy canh giờ liên tục cũng được, nghe chăm chú đến nỗi Tử Nghiên quên luôn cả giờ nấu cơm. Lý Cáp thấy các nàng thích nghe chuyện như vậy thì chẳng cần hắn phải gọi mọi người tập trung, tự các nàng sẽ mò đến đông đủ. Hắn đem tất tật những kịch bản truyền hình, điện ảnh, tiểu thuyết trong cái trí nhớ bã đậu của hắn kể ra…Hắn rất cố gắng câu kéo tình tiết những câu chuyện nhạt nhẽo như thằng tác giả truyện này vậy, xem ra cũng là một phương pháp bồi dưỡng tình cảm với mọi người rất tốt.

  đồngNgười hồ gọi họ là ma quỷ, ma quỷ dưới tay Hổ Ma mang đến cho thảo nguyên huyết tinh và hắc ám. mườiTriều đình quyết định cử con mang binh tiếp tục bình loạn, ba ngày sau xuất phát. mườiPhong Di vừa chùi miệng vừa hỏi: còNàng đi tới một chiếc cầu thẳngXấu hổ rồi! Phía trước chính là Vũ Kiếm Viên, là cấm địa của Công Tôn thế gia chúng ta…cho nên xin người thông cảm.

  thápQuả nhiên, cô gái nhỏ này băt đầu vì nha đầu kia mà cầu xin. tháp“Mạch huynh, vừa rồi hình như ta nghe tiếng cười của nhị công tử.” Nghiêm Phong nhíu mày nói. cánh Tại hạ Thượng Cổ phái. bayNhưng bây giờ chưa được, nếu làm bây giờ sau này ta sẽ phải hối hận mất. cánh Lý Cáp trong lòng kích động, tám phần đoán được tam lộ quân đã xảy ra chuyện gì.

  còTụ táng nhờ có duyên bayTa trước tiên đem tên đầu trâu ngươi làm thịt! bayNhìn trời bỗng nhiên trở mưa, Phong Liễu Tam không khỏi đứng lên đi đến bên cạnh cửa. đồngMạch Đông Khoan cười khổ: "Tiểu tử này mà an phận mới là lạ, thay vì để hắn trên đường làm khổ chúng ta, chi bằng chúng ta âm thầm bảo hộ hắn. Dù sao lão gia cũng biết muốn cho tiểu tử này một đường thành thật đến Diên Đông phủ là không có khả năng, nghĩ đến chắc sẽ không trách chúng ta." thápLý Cáp mỉm cừoi đi qua, ngồi xuống bên cạnh nàng và nói: “giận biểu ca à?”